1. Chính nghĩa là gì?
Chính nghĩa là “sự công bằng”, sự công chính ngay thẳng có tính cộng đồng và được mọi người công nhận. Tuy nhiên, chính nghĩa còn thể hiện sự trừng phạt tội phạm, những kẻ đã làm điều gì đó sai trái một cách thích hợp, phù hợp với tội ác của chúng.
2. Hợp pháp là gì?
Ví dụ một vấn đề đưa ra bàn dân thiên hạ không những được đa số mọi người đồng tình mà còn được pháp luật bảo hộ thừa nhận. Như vậy vấn đề đó có tính hợp pháp.
3. Trong vụ giàn khoan Hải Dương 981 mà Trung Quốc hạ đặt trái phép trong vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam, chúng ta có đầy đủ pháp lý và tinh thần dân tộc để đấu tranh bảo vệ chủ quyền của mình!
Điều đó có nghĩa là chúng ta có chính nghĩa và sự hợp pháp để đòi lại sự công bằng của sự thật lịch sử. Vậy thì tại sao chúng ta không dứt khoát đưa vụ việc ra toà án quốc tế?
Với chiêu bài rút giàn khoan dời về đảo Hải Nam, Trung Quốc gài thế để Việt Nam chủ động giao thiệp và thảo luận tìm cách cải thiện quan hệ song phương với Trung Quốc. Điều này lại khiến Việt Nam sẽ tiếp tục kiềm chế và không kiện Trung Quốc nữa, và cũng sẽ kiềm chế trong hợp tác cũng như giảm mức độ tranh thủ ủng hộ đối với Mỹ, Nhật Bản và các nước có tranh chấp chủ quyền với Trung Quốc.
4. Thời cơ chín mùi để kiện Trung Quốc.
Giả thuyết chúng ta đắn đo trì hoãn việc kiện Trung Quốc ra toà án quốc tế:
– Thời hiệu 50 năm để đưa vụ việc tranh chấp lãnh thổ của các quốc sẽ trôi qua.
– Việt Nam mãi lún sâu vào ý thức hệ với cái anh cả XHCN Trung Quốc; mà người anh này lại mang bản chất xấu xa, thâm hiểm, độc đoán, bành trướng, ngang ngược và cường quyền…
– Sự cả nể và lệ thuộc kinh tế kéo theo lệ thuộc chính trị khiến cho nền kinh tế của Việt Nam luôn phát triển trì tuệ và tụt hậu khá xa so với các nước cùng khu vực và cùng hoàn cảnh.
– Nguy cơ mất biển, mất đảo càng ngày càng sâu vào thềm lục địa (Trước kia là mất Hoàng Sa, bây giờ đang mất Trường Sa, Vịnh Bắc Bộ, và tương lai có thể là các đảo ven đất liền…)
– Viễn cảnh cả dân tộc phẫn nộ với chủ trương quyết sách của Đảng không hề nhỏ nếu một mai cả vùng biển và hải đảo của Việt Nam nằm trọn trong “cổ họng” của 1 Trung Quốc đã “biến thái” thành khủng long chứ không phải lăm le ngoài cái “lưỡi bò” như hiện nay!
Thế thì để tránh được những rủi ro mang tính lịch sử, đồng thời có quyết sách hợp lòng dân thì hơn lúc nào hết Đảng và nhà nước ta phải tranh thủ và dứt khoát kiện Trung Quốc ngay thời điểm này. Đó còn là một quyết định nhân văn của lịch sử!
5. Nguyên tắc công bằng trong pháp luật
Vì tính nghiêm trọng của các vụ biểu tình biến thành bạo loạn ở Bình Dương, Đồng Nai và Hà Tĩnh trong hai ngày 13-14/05/2014 – gây tổn thất về vật chất, tính mạng và an ninh cho nước nhà. Chính quyền đã trấn án và truy tố trước pháp luật kịp thời những phần tử cực đoan. Vậy thì cũng vì tính chất đặc biệt nghiêm trọng của chủ quyền quốc gia, xét trên diện rộng hơn của yếu tố công bằng thì Việt Nam chúng ta cũng phải kịp thời cực lực lên án, nhanh chóng đưa “siêu tội phạm quốc tế “đích thị là Trung Quốc ra toà án quốc tế để thế giới nhận ra chân tướng bành trướng, bất nhân, bất tín của kẻ láng giềng to xác mà hẹp bụng kia. Rõ ràng “Luật pháp bất vị thân” nên càng phải đưa sự kiện này ra trước công lý quốc tế trên hết các loại tội phạm!
Cho dù toà án quốc tế không thể cưỡng chế đối với hành vi cướp đảo chiếm biển của Trung Quốc, nhưng ít ra qua sự phán quyết thực chất đó, thế giới biết rõ đâu là chính nghĩa, đâu là kẻ xâm lược; một mặt ủng hộ giúp đỡ Việt Nam, một mặt lên án và cô lập Trung Quốc. Khi đó dù Trung quốc có giàu có mạnh đến đâu cũng không thể thắng được một dân tộc kiên cường bất khuất được sát cánh từ nhân dân thế giới.
6. Nếu không phải của Cesar thì sẵn sàng trả cho Cesar
Chẳng may nếu chúng ta kiện mà toà án quốc tế phán quyết lẽ phải không thuộc về chúng ta; cụ thể toà án La Haye (Hà lan) không công nhận Trường Sa hoặc Hoàng Sa là của Viêt Nam mà của Trung Quốc chẳng hạn. Thì dù có nhiều chứng cứ theo nghĩa chủ quan, vì chính nghĩa , nhưng vì tinh thần fairplay cuả một dân tộc yêu chuộng hoà bình và công lý chúng ta sẵn sàng nhường cho Trung Quốc; chúng ta sẽ khẩu phục nhất nhất tuân theo phán quyết của toà án quốc tế. Để sau đó không còn lăn tăn những gì không phải là của mình (nếu thật sự là vậy) mà dồn toàn lực của cả dân tộc cho công cuộc xây dựng và phát triển kinh tế nước nhà!
Tóm lại, giải pháp hoà bình bằng công cụ pháp lý đối với Việt Nam bằng cách đường đường chính chính khởi kiện Trung Quốc ra toà án quốc tế ngay thời điểm này hội tụ đầy đủ chính nghĩa và tính hợp pháp hơn lúc nào hết. Đó còn mang ý nghĩa nhân văn của 1 dân tộc luôn hướng tới nền độc lập, tự lực tự cường và văn minh, sẵn sàng hợp tác tuân thủ luật pháp quốc và cũng sãn sàng chấp nhận lẽ phải và phán quyết của công lý.

