1/ Mua bán dâm có phải là tội phạm?
Mua bán dâm là một thoả thuận trong quan hệ dân sự mà pháp luật Việt Nam cấm đoán; việc này vi phạm pháp luật hành chính nên không phải là tội phạm. Dù hành vi bán dâm bị lên án hơn là hành vi mua dâm, song (Điều 22, 23 Nghị định 167/2013/NĐ-CP) quy định mức phạt tiền cho hành vi mua dâm cao hơn là bán dâm: 750.000đ so với 200.000đ.
2/ Vậy tội phạm là gì?
Tội phạm là hành vi nguy hiểm cho xã hội được quy định trong Bộ luật hình sự, do người có năng lực trách nhiệm hình sự thực hiện một cách cố ý hoặc vô ý, xâm phạm độc lập, toàn vẹn lãnh thổ, xâm phạm chế độ chính trị, chế độ kinh tế, an ninh, trật tự, an toàn xã hội, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, xâm phạm tính mạng, sức khỏe, danh dự, nhân phẩm, tài sản, các quyền, lợi ích hợp pháp khác của công dân, xâm phạm những lĩnh vực khác của trật tự pháp luật VN (Điều 8 – Bộ Luật hình sự 1999/Sửa đổi bổ sung 2009 -BLHS1999/2009)
Khi bị coi là tội phạm, chủ thể vi phạm pháp luật hình sự phải chịu các hình thức xử phạt hoặc hậu quả sau: Phạt tiền, đưa vào trường giáo dưỡng, trung tâm cai nghiện, bị quản chế, bị phạt tù không giam giữ, phạt tù có thời hạn, hoặc tử hình… (cần phải hiểu rằng tù chung thân là tù không có thời hạn cụ thể, nhưng chắc hẳn vẫn có ngày về).
3/ Tại sao có người mua dâm lại bị phạt tù?
Có hai trường hợp mua dâm là tội phạm và chịu trách nhiệm hình sự. Đó là mua dâm người từ đủ 13 tuổi đến dưới 16 tuổi; mua dâm vị thành niên từ 16 – dưới 18 tuổi. Mức án cao nhất cho tội phạm này là 15 năm (Đ256 – BLHS1999/2009)
4/ Thế thì trường hợp mua dâm trẻ em dưới 13 tuổi không phải là tội phạm?
Trường hợp này không phải là tội phạm bình thường mà là tội phạm đặc biệt nghiêm trọng! vì nó là tội hiếp dâm trẻ em có mức án lên đến tử hình. Dĩ nhiên dù không có việc mua bán đổi chác mà chỉ là quan hệ tự nguyện thì cũng quy vào tội hiếp dâm trẻ em. (Đ112 – BLHS1999/2009)
5/ Tại sao một ông bầu người mẫu hay đạo diễn thời trang gì đó lại bị bắt trong đường dây mua bán dâm?
Ông ta bị công an bắt ở đây liên quan đến tội danh môi giới mại dâm, môi giới mại dâm là một tội phạm được quy định ở điều 255 bộ luật hình sự 1999/2009; tội danh này có thể vừa bị phạt tiền vừa bị phạt tù đến 15 năm.
6/ Mua bán quan hệ tình dục là một trong những bản năng cơ bản của con người tại sao lại bị cấm hoặc là tội phạm?
Dù là bản năng của con người nhưng đây là phạm trù đạo đức mang yếu tố nhạy cảm ảnh hưởng nhiều đến sự phát triển và văn minh xã hội; do vậy đa số các quốc gia trên thế giới đều cấm đoán hoặc không cổ suý các hình thức liên quan đến mua bán tình dục (vì nó còn mang nhiều tính tiêu cực nên mới gán cho từ “dâm” >>> “mại dâm”)
7/ Mãĩ mãi vẫn không thể diệt trừ được vấn nạn mại dâm, tại sao nhà nước không cho hoạt động như một ngành nghề theo cơ chế thị trường?
Một phần vì xã hội Việt Nam vẫn còn coi trọng truyền thống dân tộc, thuần phong mỹ tục, một phần vì thời điểm này chưa phải là thời kỳ quá độ để có cuộc cách mạng tình dục nên nhà nước Việt Nam vẫn chưa thể bật đèn xanh để hợp thức hoá việc mua bán tình dục là một nghề được phép kinh doanh.
8/ Nếu nhà nước cho phép việc mua bán dâm được hoạt động hợp pháp thì nên quy định thế nào để cho nghề này mang nhiều yếu tố tích cực mà vẫn đảm bảo trật tự xã hội và hạnh phúc gia đình?
Thứ nhất nhà nước nên trưng cầu ý dân về vấn đề hệ trọng này.
Thứ hai nếu số đông xã hội đồng tình thì phải quy định đây là một ngành nghề có điều kiện, ví dụ như:
– Người tham gia mua bán dâm phải được sự đồng ý của vợ hoặc chồng;
– Người mua bán dâm phải là người độc thân trên 20 tuổi; người đang trong tình trạng giải quyết li hôn; người có vợ đang trong thời kỳ thai sản; người có vợ hay chồng bị bệnh hiểm nghèo hoặc khuyết tật không thể quan hệ tình dục;
– Người bán dâm phải có giấy chứng nhận không bị bệnh truyền nhiễm, hoa liễu, hoặc HIV.
… … …
9/ Những cô gái bán dâm có phải là những người có hoàn cảnh éo le túng thiếu không?
Có thể là éo le chứ chưa hẳn là túng thiếu!
Eo le ở chỗ là có cha mẹ bị bệnh hiểm nghèo cần 1 số tiền gấp để cứu mạng;
Éo le ở chỗ là bị xâm hại tình dục, đâm ra trơ cảm xúc hoặc hận đời mà “trả thù tình dục”…
Những trường hợp túng thiếu nghèo khổ, hay hoàn cảnh đưa đẩy là những lý do không thuyết phục để biện minh cho việc bán thân xác.
Hầu hết các cô gái bán dâm cao cấp hay chuyên nghiệp là những cô gái nằm trong các trường hợp: thích hưởng thụ “việc nhẹ lương cao”; có nhu cầu tình dục khó kiểm soát, thích chung đụng với nhiều đàn ông…
10/ Có thể phân biệt cô gái nào là “gái chuyên nghiệp”, cô gái nào là do hoàn cảnh éo le không?
Một cô gái vì hoàn cảnh éo le thường chỉ bán trinh hoặc bán dâm 1,2 lần trong đời. Một khi cô ta làm cái việc chẳng đặng đừng thì cô ta không hề có cảm xúc và có ý nghĩ đây là công việc không đàng hoàng và sẽ chấm dứt. (Chắc chắn sẽ chấm dứt thôi khi mà người khác bỏ tiền ra mua lạc thú lại quan hệ với “1 con búp bê” vô cảm và cứng ngắt, thì chắc chắn “con búp bê” ấy sẽ không thể hành nghề lâu dài được) Còn một cô gái coi đó là việc làm để kiếm tiền hoặc thoả mãn lạc thú thì cô ta sẽ rất yêu nghề và sinh ra lắm chiêu để làm thoả mãn và lôi kéo khách lâu dài.
11/ Tại sao cùng một việc mua bán dâm mà có vụ chỉ vài trăm ngàn, có phi vụ đến vài chục triệu?
Thực chất không khác nhau mấy về ngoại hình và “kỹ năng nghề nghiệp” thậm chí nhiều cô giá bình dân nhưng có body và khả năng giường chiếu tuyệt đỉnh. Song khác biệt ở chỗ:
– Từ phía người bán dâm: kèm theo cái việc đem đến cái sự sung sướng là cái mác hoa khôi, người mẫu…
– Từ phía người mua dâm: thể hiện đẳng cấp của đại gia, của dân chơi lắm của nhiều tật. Dù không muốn việc ăn chơi này bị phanh phui, nhưng trong lúc trà dư tửu hậu, các đấng mày râu ta thích khoe khoang cái sự trác táng với giới showbiz mà mình là nhân vật chính.
12/ Tại sao cơ quan điều tra chỉ công bố (hoặc chia sẻ) hình ảnh của người bán dâm?
Có thể phán đoán rằng cơ quan điều tra hoặc đã không chia sẻ hình ảnh của các chủ thể vi phạm pháp luật mà chính là do cơ quan báo chí chủ động đưa hình ảnh các cô gái bán dâm lên mặt báo. Đơn giản là hình ảnh chân dài bốc lửa thì hấp dẫn và gây chú ý cho độc giả hơn là hình ảnh các anh đại gia mày râu kia. Có thể hiểu nhầm đâu đó có sự bất công phân biệt giữa người mua dâm và bán dâm hoặc vấn đề bình đẳng giới; nhưng thực chất là do tâm lý con người và xã hội hiện nay, hình ảnh phụ nữ luôn được ưu tiên và có vẻ bắt mắt hơn là hình ảnh đàn ông(!)
Lấy ví dụ người mua dâm là 1 kiều nữ và người bán dâm là 1 cậu nhóc nào đó thì chắc rằng tâm lý chung người ta vẫn muốn biết chân dung kiều nữ đó hơn là cậu nhóc kia là ai(?)
13/ Khi chưa xác định chính xác lỗi hay tội danh của 1 vụ việc nào đó, thì cơ quan truyền thông có được đăng hình ảnh và tên tuổi của người có liên quan không?
Được phép hay không được phép, tất cả đều do người có hình ảnh hay tên tuổi được hay bị đăng! Tại sao lại trả lời như vậy?
Pháp luật hiện nay không cấm đăng hay sử dụng hình ảnh của một ai đó. Luật chỉ cấm khi người có hình ảnh được sử dụng dẫn đến hậu quả là bị xâm phạm danh dự, nhân phẩm, uy tín. (Đ31 – Bộ luật dân sự 2005 – BLDS2005). Tuy nhiên việc chế tài xử phạt khi vi phạm cũng không được rõ ràng (Đ51 – 167/2013/NĐ-CP).
Việc đăng hay chiếu hình ảnh trên các phương truyền thông rõ ràng mang đến nhiều hệ quả trong xã hội. Ở phương diện chung thì nó vừa mang tính tích cực là răn đe, giáo dục về pháp luật cho xã hội; vừa mang tính tiêu cực là người bị công khai hình ảnh hay tên tuổi sẽ bị cười chê, khinh khi… Đây cũng là 1 khía cạnh nhạy cảm. Nên chăng là quy định những người có dấu hiệu vi phạm pháp luật hành chính hoặc hình sự sẽ bị đăng; và nếu các chủ thể đó sau này xác định là không vi phạm pháp luật và muốn khởi kiện hay không thì tuỳ họ (nếu họ chứng minh được mình bị vu oan và ảnh hưởng đến uy tín danh dự thì người bị kiện sẽ bồi thường hoặc chịu trách nhiệm pháp lý theo luật định).
