Đặc điểm nhận dạng từ xã hội

1/ Những từ ngữ thường nghe ở các diễn văn, hội nghị, lễ kỷ niệm, xã luận…

Văn minh, đạo đức, công bằng, dân chủ; dân giàu nước mạnh; xã hội dân chủ văn minh…

Công khai, minh bạch, trí tuệ, trách nhiệm cao; thành công rực rỡ…

Đào tạo nhân sự,  phát triển nhân lực, trọng dụng nhân tài…

An ninh chủ quyền được giữ vững; kinh tế vĩ mô ổn định; uy tín trên trường quốc tế được nâng cao; an sinh xã hội được đảm bảo;  đời sống nhân dân đuợc chăm lo…

Mốc son chói lọi; cội nguồn dân tộc; bản lĩnh chính trị; nghiêm túc tự phê bình, khiêm tốn cầu thị; được nhân dân tin yêu, ủng hộ…

Thắng lợi vẻ vang, đi từ thắng lợi này đến thắng lợi khác; kỳ tích thế kỷ, sức mạnh vô địch; truyền thống vẻ vang; vững bước đi lên chủ nghĩa xã hội…

Thành quả cách mạng; muôn vàn kính yêu; thông minh và sáng tạo; tự hào về ĐCS Việt Nam quang vinh muôn năm; sự lãnh đạo đúng đắn và sáng suốt; nhân tố quyết định mọi thắng lợi; đủ bản lĩnh, trí tuệ, kinh nghiệm, uy tín…

Vì hạnh phúc của nhân dân, vì lợi ích của nhân dân; của dân, do dân và vì dân…

Chỉnh đốn Đảng; trong sạch vững mạnh; hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ…

Tích cực phòng chống tham nhũng; xử lý nghiêm hành vi nhũng nhiễu; tinh giản biên chế; cải cách hành chính…

Bình đẳng trước pháp luật; xử lý nghiêm, không nể nang bao che; xét xử độc lập, tránh bức cung, oan sai; tự do báo chí, tự do ngôn luận…

2/ Những phương thức đánh giá khách quan

Để đánh giá một vấn đề nào đó cho kết quả khách quan và chính xác cao người ta dùng các phương thức sau:

– Thăm dò ý kiến;
– Bỏ phiếu bất tín nhiệm;
– Bình chọn;
– Khảo sát.

>>> Nhiều trường hợp tự huyễn, tự đề cao mình quá; người ta cho mình là đạo đức, là văn minh, là đúng đắn, là duy nhất. Để chứng minh mình lý tưởng như vậy, hoặc biết vị trí mình ở đâu; người ta sẽ tham khảo những nguồn đánh giá bên ngoài, những nhận xét từ  số đông.

3/ Thế nào là thành công?

Một nhà kinh doanh, kết quả thường xuyên sinh lợi chưa hẳn gọi là thành công. Anh ta chỉ xứng đáng với từ “thành công” nếu anh ta kinh doanh từ chính tài năng, công sức và luôn tuân thủ pháp luật. Điều đó nghĩa là việc gì cũng vậy phải cần và đủ 2 yếu tố hình thức và nội dung thì mới gọi là thành công hoàn hảo.

>>> Nếu anh giỏi, anh nhất thì cái giỏi, cái nhất ấy phải được người ngoài nhận xét mới có giá trị. Chứ nếu tự mình nói mình giỏi, mình nhất thì ai nói không được(?)

4/ Thế nào gọi là giỏi, là xuất sắc?

Trong các thang bậc đánh giá, người ta thường đưa ra hoặc 3, hoặc 5 bậc: yếu-trung bình-giỏi; hoặc kém-yếu-TB-khá-giỏi/xuất sắc.

Có một ngụ ngôn kể rằng: Ông bố cho 3 người con mỗi người 1 nén bạc. Một năm sau, người thứ nhất xài hết; người thứ hai còn nguyên 1 nén ấy, người thứ ba thì đem về 3 nén. Thấy vậy người bố đánh giá người thứ hai “thường thôi”; người thứ ba thì “xuất săc”, còn người thứ nhất thì “vứt đi”(!)

5/ Muốn làm thầy giỏi hãy làm thợ giỏi cái đã!

Không ít thầy giáo Vật Lý thao thao bất tuyệt trên lớp nhưng khi về nhà thì Taplo điện bị chạm, ống nước bị xì không biêt đường sửa. Không ít sinh viên ham mê học trường “danh giá” tối ngày đèn sách, đến khi ra trường thì không xin được việc làm hoặc tham vọng đòi làm ông chủ ngay để rồi thất bại ê chề…

Cũng không ít anh công chức “chạy chọt” hay tướng tốt thế nào mà ào cái lên làm bí thư có khi đến chức tỉnh uỷ mà chưa từng kinh qua một chuyên môn nghiệp vụ bên hành pháp nào. Lẽ dĩ nhiên là nhiều khả năng anh ta chỉ biết lãnh đạo theo kiểu giáo điều mà thôi. Ví dụ như muốn chỉ đạo việc điều động bổ nhiệm viên chức ngành giáo dục mà “ảnh” không tham khảo bên sở giáo dục lại chỉ thị cho sở nội vụ toàn quyền quyết định(!)

Thực tiễn cho thấy các anh làm thầy, làm lãnh đạo mà không có kinh nghiệm thực hành hay chuyên môn cơ sở thì thường là lý thuyết sáo rỗng.

>>> Đã có nhiều ý kiến cho rằng nên quy định chức danh bí thư  Đảng uỷ chỉ dành cho những ai đã kinh qua cấp chuyên môn. Ví dụ: anh/chị muốn làm bí thư huyện uỷ, thì trước đó anh/chị phải từng làm trưởng phòng hoặc chủ tịch UBND cấp xã/ hoặc huyện đã.

6/ Tại sao có nhiều người thích sống trong thời kỳ chiến tranh hơn?

Những người đó có cái lý của họ. Họ nói rằng thời chiến tranh, cán bộ sống tình cảm, chân chất, lễ phép và gần dân hơn; chứ không như bây giờ thời bình chỉ lo phát triển kinh tế, một bộ phận cán bộ hách dịch, cửa quyền không những xa rời quần chúng mà lại gần gũi với thành phần giang hồ, bảo kê và nhất là mấy em “chân dài”(?)