1. “Tiên trách kỷ, hậu trách nhân”;
– “Đừng hỏi tổ quốc đã làm gì cho ta, mà hãy tự hỏi ta đã làm gì cho tổ quốc”;
– “Bằng tuổi con, thằng Nick đã là Lớp trưởng lớp chuyên Toán quốc gia!… Dạ thưa bố, bằng tuổi bố, Lincoln đã là tổng thống Hoa Kỳ!”
… … …
Chúng ta cảm nhận rằng, bao lâu mình lên án, chỉ trích ai, trước tiên mình phải nhìn nhận bản thân mình trước xem có tốt chưa, gương mẫu chưa. “Rửa mũi chưa sạch mà đòi đi lau mặt người khác!”. Phận làm công dân nước Việt, chúng ta cần chung tay thực hiện nghĩa vụ của người yêu nước, xây dựng, bảo vệ, cống hiến trong phạm vi có thể. Khi làm được như vậy chắc chắn chúng ta sẽ được hưởng quyền lợi công dân, còn quyền lợi thế nào thì do nhà nước thực hiện. Mà thực hiện thế nào thì không chỉ làm theo quy định của pháp luật, mà còn phải làm theo cái tâm, cái trọng trách của người yêu nước thương dân…
2. Sự ganh tỵ trong cuộc sống là điều hiển nhiên, yếu tố tích cực mang lại chính là giúp chúng ta nhìn lại mình, tại sao mình thua kém người ta? tại sao người ta cũng như mình mà người ta làm được, thậm chí làm tốt hơn mình rất là nhiều? Nhờ việc nhìn lại mình đó, chúng ta có động lực phấn đấu hơn. Nếu vì yếu tố chủ quan mà chúng ta vẫn làm không được, vậy thì còn chờ gì nữa, chúng ta hãy thừa nhận thất bại và tự rút lui để người có tài có đức khác làm thay.
Thành phố Hồ Chí Minh, một người anh em láng giềng của Đồng Nai, người láng giềng “ồn ào náo nhiệt, bệnh tật và thấp bé, phức tạp và tinh vi”. Vậy mà một hai năm qua, người anh em ấy giải quyết biết bao vấn đề an sinh, giải pháp kinh tế (Bình ổn giá, kích cầu xây dựng, Trấn áp tệ nạn); song song đó trong quá trình điều hành, họ dám nhận ra sai sót của mình mà cầu tiến sửa chữa và chỉnh đốn (sai phạm vấn đề tiền lương trong doanh nghiệp nhà nước). Đó là những mặt vĩ mô, còn những mặt hơi vi mô khác ví dụ như cầu đường, cầu vượt họ thực hiện thế nào?
Xin thưa, họ làm rất nhiều và rất tốt. Không chỉ nêu những con số cầu vượt đạt được trong 2 năm qua như cầu vượt Lang Cha Cả, cầu vượt Thủ Đức, cầu vượt Bình Lợi – Tân Sơn Nhất, cầu vượt 3/2 – Lý Thái Tổ – Nguyễn Tri Phương, cầu vượt Quốc lộ 1A – Bình Tân, cầu vượt Điện Biên Phủ… Và sắp tới đây là Cầu Sài Gòn 2!
Bà con trong số 10 người làm việc sinh sống hoặc đơn giản là tham quan TP.HCM thôi thì hết 9 người rưỡi đã khen nức nỡ chính quyền Sài Gòn rồi. Trông người mà nghĩ đến ta, thú thật người viết chính cống là dân Đồng Nai, yêu và rất yêu Đồng Nai quê mình lắm chứ! mà “quê” ở đây là cái “quê xấu hỗ” với thành phố bạn, người anh em láng giềng Sài Gòn!
Mang tiếng là Vùng đất trù phú, Đất đỏ Bazal, Rừng vàng biển bạc; một tỉnh có các khu công nghiệp lâu đời và quy mô bậc nhất, một cửa ngõ để phát triển kinh tế vượt bậc… v.v và v.v! nhưng nhìn lại cái cầu Đồng Nai, cái ngã tư Vũng tàu; đi làm, đi khám chữa bệnh, nói 10 năm thì quá nhưng nói 3 năm có lẽ là ít!? gì mà ngày qua ngày cứ ì ạch mãi. Thật xấu hỗ!
Cầu – đường nằm ngay ở thành phố Biên Hòa, mà chính quyền cứ ngó lơ, không biết giám sát, kiến nghị hay đôn đốc thì… mấy cái chuyện dân sinh ở vài huyện cỏn con lẻ tẻ như Long Khánh, Trảng Bom, Định Quán… thì bảo sao không tắc trách mới lạ(!)
3. Người ta cũng như mình, xét về tổng thể mình trông xa xa có vẻ béo tốt, phong độ lắm, vậy mà sao lại gần trông sao èo uột mong manh quá(!) chắc có lẽ do nội tạng hay trí não có vấn đề nên mới ra vậy(!)
Thôi thì cũng “Trông người mà nghĩ đến ta”, người viết có ra gì đâu, rảnh quá không biết làm gì nên mới ra xúc cảm này!
