Luận từ “kinh tối gia đình”

…” Đọc kinh sao hao quá ah!”… “Có gì thì đem ra ăn không đọc xong người ta về hết, có mà ăn thừa 1 mình đó”…

…” Đọc kinh mà được ăn sầu riêng, uống nước ngọt chắc người ta xuống nhà bà K đọc kinh dài dài”…

_____________________________

VẤN NẠN ĐẶT RA:

1. Thấy gia đình người ta mỗi khi có họ đạo/hội bà mẹ/nhóm rước tới đọc kinh đều có đãi ăn uống, nhà thì bánh kẹo, nhà thì xôi chè, trái cây, nhà thì thiết đãi như tiệc tùng… đến lượt nhà mình, không có coi không được(!) Cứ cái luật bất thành văn này tạo thành cái lệ không biết dùng từ “biến thể” hay “biến thái”… về ý nghĩa cho đúng của “nó”.

2. Suy diễn đến việc đọc kinh làm “phép nhà”; Giờ thì ai bên Chúa, dù nhà làm mới có vài chục triệu hoặc vài tỉ cũng bắt chước nhau ” xin Cha (Linh Mục)” tới làm phép. Cái lệ kèm theo của việc này là “thủ tục” bỏ phong bì cảm ơn Cha (dĩ nhiên Cha đâu dám nhận trục tiếp mà chủ nhà to nhỏ gửi thông qua “ông Chùm”). Tình huống đặt ra là nhiều hộ Công Giáo tín ngưỡng rất xem trọng ý nghĩa thiêng liêng của việc “làm phép” này, nhưng nhà xây được hôm này là thành quả của việc chạy vay ngân hàng, hoặc ít ra là công sức cày ải mấy chục năm khổ cực; vậy mà muốn có được “tổ ấm thiêng liêng” này họ phải chịu theo cái lệ  “ép người không sức” tồn tại bây lâu nay(?)

3. Lỡ nói thì nói cho hết luôn: trong giới Công giáo còn có vấn đề “xin lễ” để cầu bình an cho gia đình hoặc cầu nguyên cho linh hồn người thân đã mất; và hầu như gia đình nào mỗi năm đều có ít nhất 1 việc làm “chẳng đặng lòng” này. Để thực hiện việc này, đại diện gia đình sẽ lên gặp Cha xứ với 1 phong bì ngoài bìa ghi rõ: Xin cầu cho…” và bên trong là những gì thì ai cũng biết rồi! (theo đó trong Thánh lễ Cha chủ tế sẽ có lời bổ sung trong những phần nguyện xin với tên linh hồn hay gia đình đã xin cầu nguyện)…

Xét theo khía cạnh duy tâm, những gia đình khốn khó thì luôn cần trợ giúp của “ơn thiêng” do vậy nhu cầu xin lễ của họ là nhiều hơn. Nhưng “cơ may”  họ có thể được cộng đồng hiệp nhất cầu nguyện trong thánh lễ là rất nhỏ(?)

Bên nhà nước, các cuộc “cách mạng” đổi mới trong hành chính và phúc lợi xã hội từng bước được cải thiện, ví dụ: lấy phiếu tín nhiệm cung cách phục vụ của công chức, miễn phí BHYT cho trẻ em và người nghèo, cách chức chủ tịch tỉnh liên tục để xảy ra tai nạn giao thông… thì hà cớ gì mà bên Công Giáo không thể “nói không với phong bì” trong khi “mình là biểu trưng của phương diện đạo đức”. Ước nguyện có lẽ là viễn vong, vậy chỉ cầu mong sao 1 câu phát biểu: Quý ông bà anh chị em muốn xin lễ cứ mạnh dạn thưa với cha xứ, còn vấn đề “phong bì” có cũng được, không có cũng được!